Sẽ vĩnh viễn chẳng thể quay trở lại
Không phải vì những ánh mắt cười nhạo đáng sợ của những người bạn cùng lớp. Rất rất lâu sau đó. Cổ vũ tôi. Đã bắt đầu trưởng thành. Sẽ chọn đúng vào thời khắc tuyệt trần. Rồi sau đó là bất cứ câu chuyện thúc hiếm hoi nào xảy ra trong cuộc sống của tôi. Như những gì tôi đã nuối tiếc ở quá khứvà nuôi hy vọng ở ngày mai.
Một đứa học sinh dường như chẳng còn tồn tại trong lớp như tôi. Những tình cảm giấu kín trong lòng. Cậu ấy không cười nữa. Bài thơ và dòng chữ tiếng anh phía sau hay lắm này! - Tớ xin cậu đấy Trang. Bởi vì tôi đã có một người bạn mới. Cậu ấy không chỉ chuyện trò với tôi. Tớ thấy cậu thú nhận nhất trong số đám con gái lớp mình! - Cậu đừng nói thế. Thế nhưng. Hy vọng được các bạn giúp đỡ! Cô chủ nhiệm đẩy lưng Trung về phía trước chọn chỗ.
Chỉ cần là cậu ấy. Tôi đã bắt đầu làm quen với chiếc bàn có thêm một người ngồi bên cạnh. Cũng bắt đầu nhận ra. So với đám con gái luôn tự cho mình là trọng điểm vũ trụ. Suốt buổi học ngày hôm đó. Chính chấm dứt lại là mở đầu. Rất. Chỉ khi bạn đủ tự tin để nhắc về nó không một chút xấu hổ.
Chỗ cạnh cửa sổ ấy. Vị kể cả có là một ký ức tối dạ hay đau lòng. Thổi vào trong lòng tôi một cơn gió nhè nhẹ.
Tôi nhớ rõ nụ cười của cậu ấy hòa lẫn với ánh nắng gay gắt lọt qua ô cửa sổ hôm ấy. Và xót thương thực tình như thế. Cũng là lần trước nhất một người bạn trong lớp chuyện trò với tôi một câu dài như vậy. Như cậu bạn đứng trước mặt tôi. - Linh. Chúng tôi chỉ là những đứa trẻ. - Ồ. Tôi đã mất đi người bạn duy nhất. Chỉ cần như vậy thôi. Còn mắt thì chuyên chú nhìn lên bảng. Cậu ấy không trở lại lớp.
Đến nỗi tôi không dám tin là mình đã từng trải qua những ngày đó. Như biểu cảm không hề đổi thay của cậu ấy mặc dầu đã bắt đầu có những tiếng xì xào nho nhỏ về tôi. Dưới ánh mắt trông mong của cô chủ nhiệm.
Trừ tôi. Lặng lẽ cúi đầu nhìn theo bàn chân đang di di xuống đường một cách vô thức. Làm bạn với cậu thoải mái hơn nhiều! - Trung thoải mái gục đầu xuống bàn – Đợi hết giờ gọi tớ dậy nhé. Thời kì trôi. Một trong số những người không ưa tôi trong lớp nhìn tôi mai mỉa. Còn cậu ấy thì lẳng lặng nhìn tôi. Tôi bỏ mặc mọi lời bàn tán xọc. Những gì chúng ta không ngờ nhất. Là tôi không muốn nói.
Tôi cảm thấy. Đã là quá đủ
Tôi rất thích vẽ. Cả những tiếng huýt sáo trêu chọc của đám con trai. Vẫn là Trung. Trên khuôn mặt của cậu ấy không rõ là biểu cảm gì. Có một người bạn tựa thiên thần. Mà luôn tìm cách viện trợ tôi. Chính cậu ấy là nút mở tuốt luốt câu chuyện thời thiếu niên khi ấy của tôi. Đột. Và tôi phát hiện. Như một đứa trẻ. Lại năng nổ trong các hoạt động tập thể.
Tớ không nên cho phép mình vượt quá nghĩa vụ. Hai tay đan vào nhau. Thi thoảng giờ ra chơi. Tôi đã bắt đầu thích nghi được với những môn tự nhiên. Đã xuất hiện đúng vào thời khắc tôi sắp buông tay bỏ cuộc để chìm sâu vào trong vô vọng.
Thành ra. Hình như trong lòng cậu ấy có những nghĩ suy khác. Bức chân dung nhàu nhĩ ngày nào được tôi đóng khung treo tại một góc sáng nhất của phòng triển lãm. Chỉ cần vẽ theo những gì cậu cảm nhận thôi mà! - Chỉ cái gì tình nguyện vẽ ra mới là đẹp.
Một người bạn đặc biệt ngay từ đầu đã không từ chối tôi. Bạn mới có thể trân trọng hơn những gì đang có ở ngày nay. Mình là Trung. Tôi an tâm hưởng thụ sự đãi ngộ tuyệt của cuộc sống ấy mà không biết.
Cậu ấy không rời khỏi chỗ ngồi. Cũng đừng quá nhịn nhục người khác. Và của những ánh mắt khác trong lớp. Cậu có đi mà không cần quan tâm đến tớ cũng chẳng có gì là quá quắt cả… - Sao cậu lại nói thế.
Còn tôi vẫn chỉ là một con nhỏ độn tự cho rằng có thể duy trì mãi niềm hạnh phúc ngày nay. Trước khi tôi kịp hợp lệ hóa những điều ấy trở thành hiện thực thì Trung xuất hiện.
Mà là nhâm nhẩm bài giảng của thầy vậy. Nghe chưa? Còn nữa. Luôn kiêu ngạo khinh người khác. Mà rất chú tâm nhìn tôi vẽ.
Thế nhưng. Rồi lặng lẽ rời khỏi lớp. Như người đối diện tôi lúc này. Tôi bắt đầu tập luyện trở thành cứng cỏi hơn.
Thành tích học tập thấp kém như ngày nào. Những tháng ngày trước khi Trung xuất hiện bắt đầu hiện ra trước mắt. Phải nghỉ học. - Trung – Tôi gọi tên cậu ấy. Chứ không còn là một con bé đơn thuần khép kín. Và tôi trả lời. Tôi mới nhận thấy. Chứ không thể tiếp chuyện hy vọng. Mùa hè năm đó. Có nhẽ. Sau những giọt nước mắt. Cách giảng bài của cậu ấy rất dễ hiểu.
Cho dù xảy ra chuyện gì. Thế nhưng
Cuộc sống luôn có những điều tình cờ như thế. Vày. Vì sao Trung ngay từ đầu đã chọn tôi trong số rất nhiều ánh mắt nhìn theo cậu ấy ngày hôm đó.
Cất giữ cẩn thận. Được quan hoài. Từ những đứa trẻ. Vẽ cho tớ một bức đi! – Trung đột ngột lên tiếng khiến tôi hơi giật mình. Quan yếu là khuôn mặt sáng sủa có phần lôi cuốn người khác đã khiến cho vớ mọi người đều phải để ý đến cậu ấy.
Tôi hoảng sợ. Tin tớ đi. Trong lớp chẳng có ai ưa tớ cả! - Sao lại không nhỉ. Tỉnh dậy rồi. Nhưng quờ vẫn chỉ là mơ. - Thôi được rồi… - Trung xua tay. Trả lại cho tớ! - Sao chứ? Bức vẽ đẹp thế này mà lại. Những cuộc gặp gỡ rồi chia ly.
Trang – cô bạn lớp phó kiêu kỳ. Tôi không phải là một mình chiến đấu với thế giới này. Chính là khuôn mặt vừa lạ vừa quen đang nhìn tôi mỉm cười. Do cho dù mọi người có nói gì. Cũng chính là người bạn duy nhất trong suốt những năm học phổ thông. Mà bắt đầu đăm chiêu. Tối hôm ấy. Mang theo quờ câu chuyện trưởng thành của chúng tôi đóng lại thành một quyển sách gọi là dĩ vãng. - Chào các bạn.
Đừng để bị nạt. Một ngày nào đó lại bay biến mất giữa vũ trụ mông mênh.
Chúng tôi thân thiết với nhau hơn. Cậu ấy đã nói hết những gì cần nói.
Tôi đã có nghĩ suy vượt qua giới hạn mà tôi được phép nghĩ tới. Tôi bất giác cảm thấy. Ngòi bút chệch một vệt nhỏ trên giấy – Vẽ tớ ấy! - Tớ không giỏi vẽ chân dung.
Hóa ra giấc mộng của tôi chưa kết thúc. Cậu ấy đặt tờ giấy lên trên mặt bàn tôi đang ngồi.
Từ tốn mở ra. Cậu ấy đứng trước cửa nhà tôi. Để rồi tự cho mình cái quyền trừng phạt người khác… Mùa hè năm đó.
Có lẽ. Tôi khi ấy. Trong số hàng trăm nghìn người… *** Chúng tôi mất giao thông kể từ khi cậu ấy chuyển vào Nam.
Có nhẽ. Từng dòng chữ thân thuộc khiến tim tôi đập miên man. Nhường cho tớ nhé? Đó là lần trước nhất chúng tôi gặp nhau. Giúp tôi trực nhật. *** Bức chân dung tôi vẽ Trung tự dưng biến mất. Một cách ngẫu nhiên. Tớ hiểu rồi. Và dường như điềm tĩnh đến đáng kinh ngạc. Trên tay là bức vẽ mà tôi cần tìm. Chúng tôi đã gặp nhau như thế. Nên sẽ rất nhanh cảm động nếu có ai đó muốn lại gần. Vì chưng chính tôi cũng không biết
Và được một chỗ dựa để an ủi những ngày tháng trơ khấc. Tôi còn nhớ. - … - Kiểu của bọn họ thật phiền chết đi được.
Ngẩng đầu khỏi màn hình máy tính. Do cậu ấy đã chứng minh cho tôi thấy. - Linh này. Dừng lại bên cạnh mép bàn.
Kỷ niệm đẹp bỗng chốc hóa thành một chiếc rương cũ kỹ. Nhưng lại khiến tôi có cảm giác buồn. Thỉnh thoảng. Thời gian về nhà thu hẹp lại.
Chính là món quà của duyên phận. Mà Bởi vì tôi không dám đối diện với cậu ấy.
Và nhiều hơn hết là sự tiếc. Không có tớ. Chúng tôi. Và sẽ luôn luôn nhớ đến cậu! ” Tôi òa khóc. Với tôi. Bởi quá đột ngột nên không thể nói với cậu sớm hơn. Những giọt nước mắt. Và cảm ơn cậu! Tôi chạy nhanh vào nhà.
Chúng tôi chỉ là những đứa trẻ. Cậu là người độc nhất vô nhị không cố tình tiếp cận tớ. Tuồng như tôi lại sắp bắt đầu lại một cuộc sống chỉ trơ trẽn một mình. Trung bước xuống phía cuối lớp. Giúp tôi lờ đi những ánh mắt châm chọc của những cô bạn trong lớp.
Vị đó không chỉ là một bức vẽ bình thường… - Cậu tìm cái này phải không? Một giọng nữ cất lên. Tôi không phải là mơ. Chỉ là một đứa con gái vì bị cô lập. Tôi khẽ khàng mở ra. Để kéo tôi lên. Khuôn mặt lộ rõ vẻ ngạc nhiên. Thỉnh thoảng. Còn giúp tôi học. Có tiếng bước chân chầm chậm tiến đến gần bàn làm việc. Cậu phải tự bảo vệ mình. Xảy ra bất thình lình.
Có lẽ. “ Tớ theo gia đình chuyển vào Nam sống. Là tớ có lỗi với cậu. Những chuyến xe bus bắt đầu vui hơn. Sao lại không muốn người khác biết cơ chứ? Để tôi giúp cậu nhé? Bức vẽ của tôi được Trang nhanh tay chuyền đi cho những người khác.
Sao không giải đáp? Tôi không biết phải giải đáp thế nào. Tôi đã khiến cậu ấy thất vọng. Lúc đó. Cũng hơn một lần thắc mắc. Thực ra với người khác chỉ là một điều không có giá trị. Thờ thẫn. Trước mắt tôi bỗng có một mảng tối đen ngòm.
Sai trái rất lớn. Hóa ra tôi vẫn có thể dành lại một tẹo rét mướt cho mình. Vẫn còn cảm giác trung thực
Nghe đâu Trung rất thích những hình vẽ của tôi. Tại sao cậu ít nói thế? Trung hỏi. Giây phút ấy. Cũng chưa bao giờ chủ động bắt chuyện.
Tôi đã lầm tưởng. Tôi không dám đến trường. Nhất mực đừng có suy nghĩ lăng loàn. Đó Có lẽ là quãng thời gian hạnh phúc nhất của tôi.
Thi thoảng tôi lấy nó ra để ngắm nghĩa lâu hơn một chút. Thì cậu hơn hẳn – Trung cúi xuống viết ghi chú vào vở - Và nhất là.
Tôi lục tung hết tập bản vẽ và đồ dùng cá nhân chủ nghĩa cũng không thể tìm thấy. Nhất thiết là cậu ấy. Chỉ cần qua thời kì. Biết bảo vệ mình trước những con mắt moi móc của người khác. Đặc biệt là môn toán. Và chọn chỗ bên cạnh tôi. Như trái tim đang đập loạn nhịp của tôi.
Câu chuyện cổ tích mà tôi kể. Mẹ đưa cho tôi một mẩu giấy gấp tư. Tôi bắt đầu làm quen với tính cách ồn ào của cậu ấy. Nhưng bít tất những gì đã qua.
Và có quyền lãng quên những ký ức đau lòng. Chia sẻ với cậu ấy những câu chuyện ở lớp. Cậu ấy cũng thật phiền phức. Tớ vẫn coi cậu là người bạn tốt nhất. Cậu ấy dường như rất cao. - Sao thế. Chỉ cần có thể gặp nhau. Tôi đã sai lầm. Để tin rằng. Như Trung. Mắt tôi nhòe nước. Vì nhờ có cậu ấy mà trong một khoảng thời gian nằm lặng lẽ trong thế cục mình. Như thể câu vừa rồi không phải nói với tôi.
Người ta dễ dàng nếm trải cảm giác cô độc tận cùng. Học sinh mới chuyển đến nghe nói có thành tích học tập rất tốt. Tôi đã có thể mở một triển lãm tranh cho riêng mình. Một lúc sau. Tôi có quyền sống thật tốt.
Tim vô thức đập chậm lại một nhịp. Bỏ lại Trung vẫn đứng chôn chân ngoài cửa. Tôi chưa bao giờ tìm cách đến gần cậu ấy. Xin lỗi cậu! Phải đối với bản thân thật tốt.
Và sau những mảng tối trong tim. Tôi gặp lại những người đã từng xuất hiện trong cuộc sống của tôi trước kia. - Kỳ cục! gì mà giỏi với không. Những câu nói đùa cố ý của đám con gái. Bài thơ và lời giãi bày phía sau cũng hay lắm đó.
Những nỗi đau tạo thành những vết sẹo khó lành. Cậu ấy giật lấy bức vẽ mà giờ đây chỉ còn là một mảnh giấy nhàu nhĩ. Tôi phát hiện. Tuyệt đối chẳng thể để người khác nhìn thấy nó
Cả giờ học tôi chỉ nhìn chăm chăm vào bức vẽ nhàu nát đã được vuốt kì cọ trước mặt. Tôi đã trót thích cậu ấy. Thầy dạy chán chết! - Ừ! Tôi đã hơn một lần nghĩ suy.
Chính là của Trung nhờ chuyển cho tôi. Vì luôn tìm cách đưa người khác phải ra khỏi cái góc nhỏ của họ. Ra là cậu thích Trung đấy nhỉ? - Trả lại cho tớ! - Vội gì chứ. Nhưng đã sớm gây thương tổn cho nhau. Chứ không được tùy ý sử dụng. Để tìm đến với chúng ta. Những dấu vết của tuổi xanh luôn để lại rõ rệt trong chặng đường trưởng thành. Có nhẽ chưa kết thúc. Tôi phải cảm ơn cậu ấy.
Đã đến lúc phải hài lòng cậu ấy như một phần kí vãng. Cái tôi gọi là hạnh phúc ấy. Tớ đến để chào cậu một tiếng… Tớ… tớ chuẩn bị chuyển trường… - Ừ. Thời gian làm bạn với Trung chẳng khác nào như giấc mộng đêm hè. Ánh mắt cô quét qua vơ bộ mặt. Như vẻ chờ thật kiên nhẫn của cậu ấy. Vì sao tôi lại trở thành bạn của một người nổi trội như thế.
Hóa ra hy vọng tôi đem ra đặt cược không khiến tôi đánh mất quờ quạng mọi thứ. Đã sớm gieo vào nhau những vết thương dù là vô tình hay cố ý… Mùa hè năm đó. Và có nếp vẽ lại những thứ xung quanh.
*** Mẹ lo âu vì tôi chợt ốm sốt. Nên đã sinh cảm tình với một người độc nhất vô nhị tiến đến gần mình. Năng trước nay không có ai nói chuyện với tôi? - Là do không có ai để chuyện trò – Tôi thành thật – Cậu thấy đấy. Bởi cô độc. Mặt xịu xuống – cậu không thích thì thôi vậy! Nhỏ mọn! Trung rất tốt với tôi.
Tôi có quyền ngẩng cao đầu về tuốt tuột những gì mình làm được. Lẽ ra tớ không nên như thế. Rất lâu về sau này. Những đứa trẻ sớm cho rằng mình đã lớn. Tôi chỉ có thể coi đó là món quà quý giá. Từ giã. Thật ra cậu cũng không cần phải đến tận đây! - Tớ… - Là tớ sai trước.
Có những lúc tôi giữ lặng im. Chỉ thấy cậu ấy ngước nhìn tôi ngờ ngạc. Dễ bị đe. Hồ hết đều là cậu ấy hỏi. Đám đông xúm xít tranh giành để xem điều thú vị đằng sau bức vẽ ấy. Đã không đủ làm cho tôi phải nhọc lòng thêm nữa. Hóa ra mình còn được thương tình. Tớ biết tớ thế nào mà! - Thật đấy.
Ít ra thì tớ… - Trung. Được xót thương. - Linh. Vốn dĩ không cần sự chú ý của cô. Là những vết cắt không liền sẹo… … Khi người ta bị vứt bỏ trong một góc nhỏ của thế giới. Sự ngang trái đến tận cùng của số phận chính là những thứ tưởng dường như có được. Rồi một bàn tay gõ nhẹ lên chiếc bàn gỗ mà tôi đang ngồi. Trong mảng xám mờ đục tôi nhìn thấy bóng dáng quen thuộc.
Tôi dần dần nói nhiều hơn với cậu ấy. - Tớ có thể ngồi đây được không? Bên trong.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét