Chủ Nhật, 20 tháng 10, 2013

Được chia sẻ chuyện nay. Chuyện xưa.

Chuyện xưa: Trong sách "Đại Việt Sử ký Toàn thư". Thành thử bề tôi dâng xằng mà thôi". Cộng đồng mạng ngay lập tức chỉ rõ những nhân vật này là ai. Rồi “áng mây bắt đầu che thái dương. Trời quang. Sự đã lỡ. Lãnh đạo của một Đài Truyền hình khác loay hoay mãi vẫn chưa xác định được có phải các viên chức của mình (cầm micro có logo VTV) đã có hành vi thiếu văn minh hay không thì chỉ vài phút sau phát biểu của ông.

Dâng tin xằng thế thôi. Rất sáng”. Sao các vật điềm lành xuất hiện nhiều đến thế? Là vì nhà vua thích. (Đến đây thì cái sự diễn dịch đã đi xa lắm lắm). Cái thời của “tốc độ truyền thông” và mạng tầng lớp. Rồi “lá cây chuyển màu” và thậm chí “Đại tướng sắp đi thì có bão Wutip; cụ yên nghỉ rồi thì bão Nari lại vào! Trong khi toàn tỉnh Quảng Bình mưa khủng khiếp thì khu vực Vũng Chùa nơi an táng Đại tướng chỉ mưa rất nhỏ.

Cẩm Hà. Sử gia Ngô Sĩ Liên có lời bình rằng "Thời (Lý) Nhân Tông. Xung quanh lễ tang Đại tướng còn có nhiều chuyện cười ra nước mắt khác. Chuyện nay: E là vì biết công chúng sẵn lòng muốn tin vào những thứ “điềm” như thế mà giới truyền thông cũng. Tiếc rằng. Trong khi lãnh đạo một Đài Truyền hình đã mau chóng lên tiếng tình thật xin lỗi gia đình Đại tướng và khán giả cả nước vì sự cố lỡ lời của một MC thì một phóng viên nhiếp ảnh nổi danh khác nói việc anh xô đẩy một cụ già để chụp hình lễ tang Đại tướng là “chuyện bình thường”.

Và cuộc sống vẫn cứ lưu loát đa diện như thế. Và tự dưng tan biến hết”. Nhưng cái cách xử sự sau đó mới là điều đáng nói.

Ôi. Với những nhận xét kiểu như: “Một áng mây lớn lờ lững xua đi cái nắng chói chang trong thời kì diễn ra lễ an táng Đại tướng”. Trong đại tang của dân tộc cũng đã xuất hiện những sản phẩm “ăn theo” đáng mắc cỡ.

Đó là những “nhà báo” kiêm chuyên gia “chiêm tinh học”.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét