Anh Mười là người đã diễn tả rất sắc sảo tư tưởng chỉ đạo của Trung ương Cục vào thời điểm chúng ta phải chuẩn bị đánh thắng chiến tranh cục bộ của Mỹ.
Anh Mười Hải đã nằm xuống nhưng tấm lòng luôn nghĩ đến người khác, hết dạ vì bạn bè, đồng chí, đồng đội và nhất là vì đồng bào nghèo. Mậu Thân 1968, anh xâm nhập nội đô chuẩn bị cho chiến dịch. Đó là điều không dễ gì làm nên được một sớm một chiều đối với một hội từ thiện”. Anh nghỉ hưu và làm phó chủ toạ túc trực Hội Bảo trợ bệnh nhân nghèo đô thị. Người bí thư Khu Đoàn thanh niên năm ấy 36 tuổi, tâm huyết và sinh khí luôn tràn trề trong nụ cười, lời nói và hành động.
Lúc đó anh là bí thư Khu Đoàn thanh niên. NGUYỄN TRỌNG XUẤT. Đời nào bây chừ lại chết vì vũng nước trâu đằm? quan yếu nhất là không bao giờ thấy thẹn với lương tâm người cộng sản”.
Anh đã trải qua hơn 5 năm tù, chịu cảnh thừa sống thiếu chết trong chuồng cọp Côn Đảo. Với nhiều người, anh vẫn mãi là tấm gương. Qua gần 20 năm lo cho bệnh nhân nghèo, cái đọng lại trong anh là tấm gương thuần khiết, hết lòng vì người khác. Anh mất hôm 9-9, lễ truy điệu diễn ra vào sáng nay, hưởng thọ 83 tuổi. Đã gần 50 năm kể từ ngày tôi gặp anh Mười Hải ở cứ Củ Chi.
Anh tận tình lo nhà cửa cho mọi diện chính sách, nhưng cũng không khỏi có tiếng nói ra nói vào. Riêng anh thì hay tâm sự với tôi: “Cái quý nhất trong đời là thấy được ánh mắt sáng ngời hạnh phúc trên bộ mặt người bệnh nghèo. Anh thường tâm sự với bạn bè thân: “Mình làm cách mạng đã nguyện hi sinh, xem cái chết như không.
Đừng bao giờ nghĩ là mình ban ơn”. Nhưng anh bị lộ, bị địch bắt. Sau phóng thích anh được cắt cử làm giám đốc Sở Nhà đất. Anh cùng anh Nguyễn Vĩnh Nghiệp, lúc sinh tiền, thường bàn bạc trong ban lãnh đạo hội: “Mình làm từ thiện là trả nghĩa cho đồng bào, cho dân tộc đã đùm bọc, bảo dưỡng mình và nuôi nguồn cảm hứng cho mình khi hoạt động cách mạng, cứu nước.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét