Ánh mắt gợi tình tí nào
Với đôi mắt sắc như muốn cứa đứt da thịt cái chị đang loay hoay bôi trát cho mình. Còn em thì vắt "nhăn răng" cười. Nhưng may chị ấy có nghề làm nhanh thoăn thoắt chứ không thì “lộ hàng” như thường). Tưởng mình mệt sẽ ngủ một giác dài ngoằng đến sáng luôn thế mà em vẫn nhởn nhơ ăn uống. Em yêu anh! *** Bình chọn cho câu chuyện này tại album "Cuộc thi "Hành trình của trái tim" trên facebook của Dân Việt: facebook.
Chỉ vài ngày nữa thôi. Khi cả hai cùng ba đôi khác ngồi vào taxi đi đến địa điểm chụp. Chúng mình về nhà với đôi mắt sưng vếu vì mí giả. Và bộ tóc cứng đơ vì keo với vài chục cái cặp tăm. Ôi! em đã thấy khỏe khoắn trở lại anh ạ. Mặc dầu em đã dùng mọi biện pháp. 000 đồng. Vồng lên. Thò tay té nước như thật tạo dáng.
Chán chê ở vườn hoa Bách Nhật với tất thảy ba lần thay váy (trong đó có một lần do hết phòng thay đồ nên chị điểm trang đi cùng cho thay “lộ thiên”. Đã không chịu cười. Anh nhìn em như nhìn vật thể lạ. Rinh ngay váy cưới sang trọng" trên báo điện tử Dân Việt để nhận ngay những món quà cưới giá trị tại Lamnhistudio.
". Mắt nheo hết lại vì trời về gần trưa lại càng nắng gắt
Chúng mình chính thức về chung một nhà. Ghi lại những cảm xúc trong ngày chụp ảnh cưới của chúng mình. Thay nhanh bộ áo xống mải mốt phi đến cửa hàng cho mấy chị bôi bôi trát trát.
Dọa nạt thậm chí dùng đến cả nấm đấm ấy thế mà chú rể của em vẫn nhìn cô dâu như kẻ thù. Xem tivi và thế ngồi viết. Nhúng nhúng chân. Com/baodientu Vân Anh (Hà Nội). Vẫn biết phía trước còn nhiều khó khăn lắm nhưng hy vọng anh sẽ cùng em bước tiếp trên con đường sắp tới.
Hãy là người đàn ông nghị lực và kiên cường để em có thể dựa vào trong suốt cuộc thế này. May mắn cùng khu tập thể nhà em có chị làm nghề gội đầu. Lại bị hộ tống qua Intercontinal. Trời lại nắng mệt nên chớ thây anh thợ ảnh muốn nói gì thì nói. Bước xuống dưới nhà. Tối 30. Em bắt đầu thấy nản vì không còn nhận ra mình trong gương nữa.
Trán nhăn nhúm vì chói nắng. Nhưng em đoán rằng anh đang mơ một giấc mơ đẹp và cố nhiên là có em - cô dâu của anh ở trong đó. Chị ấy đánh vật với bộ tóc và bộ da của em hết cả tiếng mà chỉ lấy 25. Điểm trang xong. Đục đục bẩn bẩn
Rồi thốt lên câu nói khiến em tức điên: “Xin lỗi. Thiên nhiên thôi chị nhé!". Sao trước giờ em không chịu trang điểm”. Chú rể vốn không thích mấy trò ảnh ọt. Chú rể đuối chút nữa làm cô dâu ngã. Trong khi em phải ngồi đó để các chị tha hồ “hành hạ” thì chú rể của em nhởn nha ăn sáng và uống café. Không kịp chải tóc. Làm cho cái mặt em già như bà cố. Nhìn mặt mình trong gương mà thất vọng chứa chan.
Tham dự cuộc thi "Viết về tình yêu. Hết tra tấn cái bản mặt. Chưa kể đến shoot ảnh thung thăng thả cái chân xuống cái hồ nước. Đến vườn hoa Bách Nhật. Hôn đi. Coi sóc gia chuyên nghiệp. Sáng dậy từ 5h30 để quần nhau với chậu áo quần to vật vã. Trong khi cô dâu thì nắm cong người. Ngứa vơ những phần bị nhúng xuống nước. Kết thúc buổi chụp hình. Hết uốn xoăn rồi lại đánh xù.
Chiếc váy làm bằng vải voan nên trơn. Cười xinh đi nào. Đến cảnh chú rể phải ôm cô dâu nhấc bổng lên mới thật buồn cười. Một cô nào đó dừ dừ
Ưỡn về phía sau theo lời chỉ đạo của tay thợ ảnh. Loay hoay thế nào mãi 2h mới em mới chịu đi ngủ. Nhưng chẳng nhẽ lại bắt chị ấy điểm trang lại (vì cũng đã muộn giờ và có vẻ chị ta cũng tâm huyết). Nhưng sau đó. Ôm đi. Ngoan ngoãn làm theo sự chỉ dẫn của anh thợ ảnh. Đẩy cái mông ra. Nhìn cái hồ nước (gọi là hồ cho oai chức bản chất chỉ là cái vũng nước 5m2) ngả màu.
Trong đó chỉ thấy một chị. Cháu có quen với cô không?” và ha hả cười. Định bảo thợ ảnh thôi bỏ qua cảnh này nhưng do tiếc cảnh đẹp nên đành cởi giày. Lại Lếch thếch. Mừng rơn vì nghĩ chắc ảnh sẽ đẹp vì trời nắng cao. Anh khẽ thầm thĩ vào tai em: “Em đẹp thật đấy. Một mực hai môi cứ mím chặt. Lốc thốc theo anh thợ ảnh. Anh ấy thì luôn miệng "nâng cái ngực lên.
Chú rể không biết tạo dáng của em. Cười nhiều quá thì thành cười gượng. 11 (trước ngày đi chụp ảnh). Hoa đang đúng độ. Mấy chị lại quay ra hành hạ bộ tóc và cố nhiên là làm "đau liên đới" tới cả cái đầu của em. Cuộn thành bờm như cái bờm ngựa. Đêm đã khuya và có lẽ giờ này anh đã say giấc sau một ngày mệt nhoài cộng thêm 3h đồng hồ lắc lư trên xe từ Hà Nội đến Hải Phòng.
Xen lẫn vào đó là một chút hậm hực. Chao! Đời thật bất công.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét