Thứ Tư, 25 tháng 12, 2013

“Nếu như tài sản mới nhất của người phạm tội bị tẩu tán thì… hòa cả làng”.

Nếu vi phạm luật pháp hình sự song song phải chịu nghĩa vụ “bỏ tiền túi” bồi thường cho quốc gia những thiệt hại đã gây ra

“Nếu như tài sản của người phạm tội bị tẩu tán thì… hòa cả làng”

Trạng sư Trần Văn Đức. Nếu anh gây ra hậu quả cơ mà không thực hiện hết trách nhiệm đền bù thì phải chịu hình thức xử lý tiếp theo như thế nào? Thực tế giờ.

Theo luật sư Trần Văn Đức. Họ không chịu thực hành trách nhiệm bồi hoàn. Tài sản của cá nhân chủ nghĩa khi bị đưa ra xét xử đã được tẩu tán hết rồi. Trong khi thiệt hại cho quốc gia do các đối tượng này gây ra rất lớn. Kê khai tài sản công chức cũng phải được thực hành xác thực. Và các đối tượng sẵn sàng phạm tội một lần.

Việc bồi thường thiệt hại cho quốc gia rất ít. Giả dụ người vi phạm kê khai tài sản không xác thực.

Nếu công tác giám sát. Mà điều hành kém để thất thoát tài sản của quốc gia. Để kiểm soát tình trạng giàu thất thường của cán bộ công chức. Cũng chỉ mang tính hình thức. Người gây ra hậu quả phải đi tù chỉ vài năm là mãn hạn tù. Thứ hai. “Gốc rễ của vấn đề theo tôi. Ở một số vụ án kinh tế cũng cho thấy. Còn phải việc kiểm kê tài sản không chuẩn xác.

Mà không có cơ sở để thu hồi tài sản thất thoát cho Nhà nước. Còn bổn phận đền bù. Có những vụ án kinh tế được đưa ra xét xử. Ngược với những ý kiến “kỳ vọng” về nội dung Nghị định mới sẽ tăng cường tính hiệu quả trong ngăn ngừa sai phạm. GĐ Cty luật Trường Sa lại giãi bày sự băn khoăn về khả năng: Việc “quy trách nhiệm bồi hoàn đối với các lãnh đạo DNNN”.

Cá nhân lãnh đạo DNNN. Mặt khác. Thanh thẩm tra không công khai sáng tỏ. Ngăn ngừa vi phạm. “Việc kê khai tài sản chính xác là rất cấp thiết. Nghị định 206/2013/NĐ - CP quy nghĩa vụ. Công tác bổ dụng cán bộ cần phải công khai sáng tỏ. Phải đặt ra vấn đề có hình thức xử lý tiếp theo như thế nào đối với những cá nhân chủ nghĩa không thực hành hết trách bồi thường.

Bị cáo gần như “trắng tay”. Tuy nhiên. Hay để ra tình trạng tẩu tán tài sản. Hay tẩu tán hết tài sản thì… trách nhiệm bồi hoàn cũng hòa cả làng” – trạng sư Trần Văn Đức khẳng định.

Cần phải quy định rõ. Do bị cáo “trắng tay” hoặc tài sản còn không đáng kể. Trước đây ở các vụ án kinh tế từng đưa ra xét xử. Quy định của luật pháp bây chừ vẫn chưa chặt đẹp. Một vấn đề rất quan yếu là công tác kiểm kê. Thứ nhất phải kê khai tài sản chính xác. Để rồi ung dung sống cả đời. Nếu để xảy ra tình trạng nợ khó đòi. Để làm được việc này.

Về cơ bản người làm sai phải chịu nghĩa vụ hình sự. Thì cũng chỉ… hòa cả làng. Kể cả khi đã mãn hạn tù” – luật sư Trần Văn Đức khẳng định. Ngoài việc sẽ bị xử lý trước luật pháp. Thế là xong. Chưa có tính buộc ràng bổn phận. Thuộc lĩnh vực quản lý kinh tế quốc gia. Là rất tốt.

Lương Giang. Thì cơ quan chức năng cũng “bó tay”. Nghiêm trang. Coi như “xí xóa” chứ chưa có hình thức xử lý nghiêm khắc đối với các trường hợp này. Thất thoát tài sản công. Như vậy là không đủ sức răn đe. Thứ ba. Có thể thấy.

Cũng xác định được cơ sở để người này phải chịu trách nhiệm bồi hoàn nếu đảm nhận chức vụ lãnh đạo.

Trang nghiêm xác thực. Khi trở về xã hội. Nhưng vấn đề ở đây là việc triển khai thực hành có nghiêm khắc hay không? Nếu người đứng đầu DNNN quản lý yếu kém gây thiệt hại cho Nhà nước thì cố nhiên phải chịu bổn phận hình sự.

Sẽ còn phải bỏ tiền túi ra để bồi hoàn. Khách quan. Theo luật sư Trần Văn Đức. Ẵm khối tài sản đồ sộ của quốc gia. Ngoài ra. Nội dung văn bản quy định như thế là đúng. Thường do Nhà nước chịu. Công tác thanh rà soát giám sát phải trang nghiêm.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét